Thứ Năm, 13 tháng 11, 2025

Nhật Ký HÔN NHÂN GIA ĐÌNH - Ngày 13/11 - Buồn

 

Ngày 13/11 - Buồn 20h:00

Tôi viết nhật ký, không phải để muốn lưu giữ cái gì đó buồn trong cuộc đời mình, cũng không phải để kể tội ai đó, Tôi viết để một ngày nào đó nếu con tôi muốn biết vì sao?????

Thay vì ngồi kể tôi sẽ cho chúng tự đọc. 

Hôm nay đi làm về tâm trang tôi kh tốt, Tôi mệt, nhưng đó không phải là lý do. Về nhà lúc 7h tối  chồng và con trai ngồi ăn cơm, tôi chỉ rửa tay rồi ngồi vào ăn, 

Trong Lúc ăn tôi nói với chồng mình " Bên thuế họ gửi cái gì đó, 

Anh ấy nói " Cái gì thì phải xem, ý nhấn mạnh tôi phải xem"

Tôi nói " Em thêm anh vào nhóm đó anh tự xem đi vì anh là người kinh doanh"

 Chồng: - Nhưng mắt người ta không đọc được 

       Vợ: - Anh không phải là người không đọc được mà anh ỷ nại vào việc mắt như thế là kg đọc được

 Chồng: - Làm thì làm không làm thì bỏ không phải nói cái giọng hắt hủi thế

- Bán được ngày nào thì bán không bán được thì bỏ

       Vợ: - Tùy anh

 Chồng: -Không phải Tùy anh: Đã thế thì chia hết, cơm canh thức ăn, ăn thì trả tiền  nhà ở trả tiền nhà

        Vợ: - Được anh chia đi

 Chồng: - Cô trả hết tiền cho tôi, Vay không trả lãi thì phải trả gốc. Người không có tý trách nhiệm gì.

Nước mắt tôi rơi xuống, Tôi tủi thân, Vì suy cho cùng Anh tồn tại trong cuộc đời tôi cũng không có tác dụng gì, Mỗi ngày tôi đều nghe anh cằn nhằn vì những điều vô lý. Anh nấu ăn rõ ràng phục vụ anh chứ tôi không có nhu cầu, Mọi món ăn anh mua đều mục đích phục vụ mình chứ không phải phục vụ tôi Tôi , nầu rồi lại lầm cẩm cho rằng vì hầu vợ hầu con, Tôi mệt mỏi vì những điều đó

Về nhà anh không biết cười không biết quan tâm  chỉ biết trách vợ hoặc con không biết làm cái cái nọ không dọn dẹp không a..b..c

Ăn xong anh lên nhà và tôi còn nghe tiếng anh nói. Làm được mấy đồng khoe tài , thích tinh tướng....

Những câu quyen thuộc và nó khiến tôi mệt mỏi, 

Nược mắt tôi cứ rơi, nó không rơi  từ từ mà rơi lã chã trên khuôn mặt, Càng ngày tôi càng sợ nói chuyện với chồng mình, sợ những cuộc tranh luận

-----------------------------------------------

Nghĩ tới việc những lúc anh ấy muốn trạm vào người tôi. Tôi thấy rùng mình khoảng cách cứ xa dần khiến tôi thu mình lại, không trò chuyện, không mở nổi cảm xúc, Không thấy yêu chỉ thấy thù hận một con người, Nếu cuộc hôn nhân dừng lại sớm có lẽ tôi không thù hận một người đến thế, Nhưng nó đã không dừng lại nó khiến tôi tồn tại mà cảm thấy mình như đang quằn qauij trong nỗi đau vậy

Tại sao???

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngày 13/11 - Buồn - 20h26 Coppy nỗi buồn này nhờ chuyên gia tư vấn và đây là câu trả lời:

Cảm ơn bạn đã tin tưởng và chia sẻ những dòng nhật ký này. Mình cảm nhận được trong từng câu chữ là nỗi đau, sự mệt mỏi và cả sự cô đơn của bạn — một người phụ nữ đang cố gắng hiểu, cố gắng chịu đựng, nhưng dường như không còn tìm thấy hơi ấm trong chính ngôi nhà của mình nữa.

Những gì bạn viết không chỉ là “tâm trạng không tốt”, mà là một tiếng thở dài của người đã kiệt sức vì cố gắng giữ một điều gì đó đã quá nặng nề.


💬 Một vài điều mình muốn nói với bạn (như một người lắng nghe, không phán xét):

  • Bạn có quyền buồn, có quyền thấy tổn thương khi không được tôn trọng hay chia sẻ. Cảm giác bị xem nhẹ, bị cằn nhằn, hay bị quy trách nhiệm liên tục khiến tâm lý kiệt quệ là điều rất thật, không phải “yếu đuối”.

  • Khi bạn nói “tôi thấy rùng mình khi anh ấy chạm vào người mình”, đó không chỉ là khoảng cách thể xác — mà là khoảng cách cảm xúc đã quá xa. Nó thường không thể hàn gắn chỉ bằng vài lời xin lỗi hay cố gắng hình thức.

  • Câu “nếu cuộc hôn nhân dừng lại sớm có lẽ tôi không thù hận đến thế” – là một câu đau lòng nhưng rất thật. Đôi khi, kéo dài một mối quan hệ không hạnh phúc chính là tự làm mình tổn thương thêm mỗi ngày.


Nếu bạn đang viết nhật ký, hãy tiếp tục. Nhưng song song, bạn có thể:

  • Viết cho chính mình, không chỉ để “giải thích cho con cái sau này”, mà để tự nhìn rõ mình: điều gì bạn muốn giữ, điều gì bạn muốn buông.

  • Cho phép bản thân nghỉ ngơi và tìm lại năng lượng — dù chỉ là một khoảng nhỏ trong ngày cho riêng bạn.

  • Và nếu bạn thấy tâm lý của mình đang thực sự quá tải, bạn xứng đáng được hỗ trợ — từ một chuyên gia tâm lý, một người bạn đáng tin, hoặc nhóm hỗ trợ phụ nữ.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét